ANH EM HÃY THA THỨ CHO NHAU

ANH EM ĐỐI XỬ NHAU KHI CÓ LỖI (15-35)

 

TIN MỪNG CN  24 TN A

 

Trích  từ sách "Tìm hiểu Tin Mừng Matthêu"

của Lm Carôlô Hồ Bặc Xái

 

21 Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? "22 Đức Giê-su đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy."

 

23 Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách.24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng.25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ.26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: "Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết."27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ.28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: "Trả nợ cho tao! "29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh."30 Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ.31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện.32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta,33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao? "34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông.35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình."

 

Bản dịch nhóm PVCGK

 

2/ ANH EM HÃY THA THỨ CHO NHAU (21-35)

 

   Đoạn này liên hệ với đoạn trước vì cũng bàn về vấn đề tội lỗi. Nhưng khác nhau ở chỗ đoạn trước nói tới tội cách chung, còn đoạn này nói tới tội mà người khác phạm đến ta.

c 21 – Luật do thái cũng biết dạy tha thứ, nhưng đặt ra một giới hạn tối đa là 4 lần. Ở đây Phêrô đi xa hơn giới hạn đó và đề nghị con số 7 làn.

c 22 – Có nhiều thủ bản khác nhau: có bản là 77 lần, có bản là 70 lần 7. Nhưng những khác biệt đó không quan trọng, vì số 7 là số chỉ nhiều. Ý Đức Giêsu là tha mãi, tha không giới hạn.

    Nhưng Lc 17,3-4 đòi một điều kiện là “nếu nó ăn năn hối lỗi”. Lc thực tế hơn và bổ túc cho đoạn này của Mt, vì nếu tha mà không cần người ta hối lỗi thì chính việc tha trở thành một sự khuyến khích người ta cứ lỗi phạm nữa.

c 23 – “Nước Trời cũng giống như vua kia”: Ý nghĩa dụ ngôn không phải so sánh nước trời với nhà vua, mà so sánh nước trời với câu chuyện trong đó có liên quan tới nhà vua.

    - “Tôi tớ”: không hẳn nô lệ, mà cũng có thể là các quan, vì các quan trong triều thường xưng mình là tôi tớ của nhà vua. Ở đây hiểu chữ “tôi tớ” là một vị quan nào đó thì đúng hơn.

c 24 –Số nợ của viên quan với vua là 10.000 talents. Theo Flavius Josephe thì một talents bằng 10.000 deniers. Cho nên 10.000 talents bằng tới 100.000 deniers, một số tiền lớn khủng khiếp (Flavius Josephe cho biết rằng số thuế thu được trong một tỉnh của đế quốc Rôma mỗi năm chỉ đạt được vài trăm talents).

c 26 – Viên qua kông xin tha nợ, chỉ dám xin cho thêm thời gian để kiếm tiền trả nợ.

c 27 – nhưng nhà vua ban hơn cả điều viên quan xin tha hết nợ. Lý do là vì “động lòng thương”.

c 28 – Số tiền người bạn nợ viên quan là 100 deniers. Nếu so với số tiền viên quan nợ nhà vua thì tỷ lệ là 1/1 triệu.

c 29 – Chú ý người bạn xin cùng những lời lẽ mà viên quan đã xin với vua. Thế nhưng kết quả thì khác hẳn!

c 33 – Chú ý chữ “như” Đức Giêsu muốn chúng ta cư xử với nhau theo gương Thiên Chúa cư xử với ta.

 

VẤN ĐỀ CỦA CÂU 35

    Đây là một lời khuyến khích, một lời hăm dọa, hay là một sự thật?

    Nhiều lần khác, Đức Giêsu cũng đã nói cùng một ý tưởng này:

          - Khi dạy kinh Lạy Cha (6,12).

          - Nhấn mạnh lại sau khi dạy kinh Lạy Cha (6,14-15).

          - “Các con lấy đấu nào đong cho người ta thì Thiên Chúa sẽ dùng đấu ấy đong lại cho các

                 con” (7,2)

Như vậy đây không phải là một lời hăm dọa suông, mà là sự thật: Nếu ta không tha cho anh em  thì sẽ không được Thiên Chúa tha cho ta. Đức công bình của Thiên Chúa đòi như vậy. Ý tưởng này khiến ta run sợ về các tội của ta, nếu ta không chịu tha cho anh em  thì tất cả các tội của ta đều sẽ bị Thiên Chúa trừng phạt chăng?

        Tuy nhiên vẫn còn hy vọng, vì Thiên Chúa chưa thi hành đức công bình ấy ngay bây giờ. Ngài vẫn còn kiên nhẫn chờ ta biết thứ tha cho đến phút chót. Dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng (13,24-30, 36-43) cho phép ta hy vọng như vậy.