LÁ THƯ NGỎ GỬI ĐỨC MẸ

LÁ THƯ NGỎ GỬI ĐỨC MẸ

 

 

Mẹ kính yêu

 

Con đọc trình thuật của Luca nói về việc sứ thần Gáprien báo tin Mẹ thụ thai Đấng Cứu Thế. Trình thuật ngắn tũn. Con đếm được 303 từ. Còn lời phát biểu của Mẹ, thì chỉ vỏn vẹn có 33 từ mà thôi.

Thiên Chúa nhập thể mở màn lịch sử cứu độ. Đó là một biến cố vĩ đại, xé đôi lịch sử loài người. Tại sao một biến cố lớn lao như thế mà lại diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy? Con cũng thắc mắc mãi: tại sao Mẹ lại ít lời quá như vậy? Tức quá! Con nghĩ mãi không ra.

Nếu con là Mẹ, con sẽ nói với sứ thần Gáprien rằng: “Chú ngồi xuống đây. Tôi có rất nhiều điều phải nói với chú:

1. Chú biết rồi đấy, đứng về phương diện pháp luật thì tôi đã là vợ của anh Giuse. Theo tục lệ, thì năm tới gia đình anh ấy mới tổ chức rước dâu. Nhưng vài ba tháng nữa anh ấy thấy tôi có bầu, thì sẽ xử trí ra sao?

Trước hết anh ấy sẽ đau khổ đến chết được. Anh ấy yêu tôi và coi tôi như thần tượng. Sự cố này sẽ làm cho anh ấy vỡ mộng. Một người đàn ông thấy mình bị phản bội, thì giống như thấy mình bị đâm lén. Nhục vô cùng... Tôi không nỡ tâm chứng kiến sự cố ấy.

Chú cũng biết rằng theo luật Môsê, thì người ngoại tình bị ném đá. Ai thanh minh cho tôi về việc mang thai bởi phép mầu của Chúa? Tôi nói thì ai mà tin. Như vậy tôi vừa bị chết oan, vừa bị chết nhục, vừa bị chết đau. Một trận mưa đá sẽ đổ xuống trên thân tôi. Mặt tôi rách nát. Trán tôi vỡ vụn. Cả thân tôi chỉ còn là một cục máu khổng lồ.

Ấy là chưa kể đến việc bố mẹ tôi, dòng họ nhà tôi không còn đủ can đảm mà đi ra đường. Đi lấy nước giếng thì phải đi ban đêm. Đi làm ngoài đồng, thì phải cúi mặt nhìn đất...

Bởi vậy đây là điều kiện tiên quyết, đó là chú phải báo tin này cho anh Giuse biết ngay lập tức. Chú phải báo tin. Nếu anh ấy không tin, thì chú phải làm cho anh ấy tin. Sau đó trở lại báo cáo cho tôi mọi tình tiết.

2. Chú đã nói: Con tôi sẽ làm vua và triều đại ấy vượt lên trên mọi triều đại, kể cả triều đại của vua Đavít và vua Salômon. Chính vì vậy chú phải trình báo cho tôi hay ba điều.

Một là con tôi phải ăn uống và ăn mặc như thế nào? Mọi Nazir của Chúa phải được chuẩn bị như thế. Nazir Samson được dặn trước là tóc không bị dao kéo đụng tới. Nazir Samanuen được khuyên là không đụng đến chất say. Con tôi là một siêu Nazir, thì phải được chuẩn bị kỹ hơn thế nhiều.

Hai là con tôi phải có một biệt điện ở Giêrusalem, vừa hoành tráng, vừa đầy đủ tiện nghi, mà xưa nay loài người chưa ai có.

Ba là Hoàng Thái Hậu của một Hoàng đế vĩ đại, thì cũng phải được chăm sóc một cách xứng đáng. Ăn thế nào? Mặc ra sao? Có bao nhiêu người phục vụ dưới trướng? Cần có bao nhiêu quan tiền để chi phí thường xuyên.

Những lời tôi vừa nói với chú, không phải là một gợi ý, cũng không phải là một đề nghị, mà là một mệnh lệnh từ bà Hoàng Thái Hậu của Đấng Cứu Thế. Chú nhớ nhá.

***

 

Mẹ kính yêu.

 

Đọc Thánh Vịnh 79. Con thấy Con của Mẹ cai trị một đế quốc rộng mênh mông khởi đi từ bờ biển Địa Trung Hải và tạm dừng ở sông Ơ Phát. Đọc Isaia chương 66, con thấy hằng năm, vàng bạc châu báu từ khắp các quốc gia trên thế giới chảy về thành đô để triều cống, y như thác vỡ bờ. Con của Mẹ vĩ đại như thế đó. Còn cái huy hoàng của Mẹ so với cái hào quang ấy, thì cũng “bên tám lạng, bên nửa cân”. Con xin cúi đầu chắp tay lạy Mẹ.

Mẹ ơi, con nói hơi nhiều, nhưng không nói sai. Mọi ý nghĩ của con đều bắt nguồn từ Kinh Thánh. Thế mà con thấy Mẹ có vẻ không quan tâm. Mẹ cứ chăm chú nhìn vào vô biên, quên bẵng đứa con của Mẹ đang hùng hồn tuyên ngôn.

Con cảm thấy xấu hổ, trơ trẽn. Con vội cúi đầu suy nghĩ lại. Suy nghĩ mãi. Suy nghĩ thật lâu. Bây giờ con mới hiểu tại sao Mẹ ít lời như thế. Mẹ không nói nhiều vì những điều Mẹ nghe biết không thể diễn tả bằng lời, mà chỉ cảm nghiệm bằng nhịp đập của con tim. Mẹ cảm thấy mình nhỏ tí xíu đang được bồng ẵm trong vòng tay vô biên của Đức Chúa ngàn trùng. Mẹ không thắc mắc. Mẹ không đòi hỏi. Mẹ tin tưởng và phó thách mọi sự cho Đấng Toàn Năng và Toàn ái. Chúa muốn gì, Mẹ cũng chỉ “xin vâng”. Cái gì Mẹ không hiểu, thì cứ ghi khắc trong lòng, để suy đi nghĩ lại mà khám phá ra việc an bài kỳ diệu của Đức Chúa.

“Xin vâng” và “ghi khắc trong lòng” là hai đức tính nổi bật trong đời của Mẹ. Dù trải qua biết bao thử thách đau thương, Mẹ vẫn vui, vẫn khỏe và vẫn đẹp. Nếu con gặp hoàn cảnh như Mẹ, thì con sẽ mất ăn mất ngủ. Từ đó mỗi tháng sút dăm mười ký, rồi điên điên khùng khùng mà chết. Con xin đan cử một số trường hợp như sau.

1. Nếu con là Mẹ mà phải sinh con trong hang đá, hôi hám, bẩn thỉu, con sẽ gào lên thế này: “Bớ ông sứ thần Gáprien ơi, ông đến đây mà xem. Ông bảo con tôi sẽ ngồi trên ngai Đavít... thế mà bây giờ như thế này đây. Ngai vua Đavít mà là cái máng cỏ. Ôi, mười voi không được một bát xáo ông ạ...”. Con thì um sùm lên thế. Còn Mẹ thì cứ lặng lẽ, ghi khắc mọi kỷ niệm buồn vui này để suy đi nghĩ lại. Không thèm buồn. Không thèm giận...

2. Con gái đi làm dâu muốn được bên chồng quý mến, thì điều kiện đầu tiên là phải sinh nhiều con, nhiều đến mức độ “xúm xít xung quanh bàn ăn như một chùm ôliu”. Thế mà Mẹ chỉ sinh được một đứa con. Một điều cắc cớ nữa gây biết bao nghi vấn, đó là sau khi nhận đám nói, Mẹ vào Miền Nam chơi ba tháng. Sau ba tháng đi chơi xa mịt mù, khi về thì có bầu. Vì có bầu thì phải rước dâu sớm. Rước đâu vừa được sáu tháng, thì sinh con. Đứa con không giống bố một tí nào. Người ta không thèm nghi ngờ mà cả quyết là có vấn đề. Không ai kết án Mẹ được, vì thánh Giuse bênh... Kệ bênh thì bênh, nhưng cả làng, cả dòng họ vẫn coi Mẹ như một người tội lỗi.

Nếu con phải sống trong tình huống ấy của Mẹ, thì chắc là con phải... cắn lưỡi mà chết. Còn Mẹ thì không. Cứ “xin vâng”. Cứ “ghi khắc trong lòng” để suy đi nghĩ lại. Vẫn vui. Vẫn khỏe.

 

Mẹ kính yêu.

 

Mẹ của con là như thế đấy. Đáng kính, đáng mến vô cùng.

3. Mẹ ơi. Còn một nỗi buồn ghê gớm nữa, mà nếu con là Mẹ, thì con chẳng biết phải đối phó thế nào.

Người mẹ nào cũng phải nghĩ đến việc phát triển dân số cho gia đình. Mình lỡ chỉ đẻ được một đứa con, thì phải lo lấy vợ cho nó, để có kẻ nối dõi tông đường. Đó là luật. Đó là văn hóa của dân tộc.

Con nghĩ rằng: hằng tháng, hằng năm... mọi người đều nhắc Mẹ phải cưới vợ cho con. Bố mẹ chồng nhắc. Chú nhắc. Cô dì nhắc. Nhắc mãi mà Mẹ như điếc không nghe. Như vậy có nghĩa là hằng ngày, hằng tuần... người ta đay nghiến Mẹ. Đay nghiến một năm. Đay nghiến mười năm. Đay nghiến mãi cho tới năm Chúa của con thụ nạn và phục sinh. Bị cả dòng họ đay nghiến triền miên, suốt mười lăm năm trời. Thế mà Mẹ vẫn vui, vẫn khỏe, vẫn trẻ và đẹp. Cũng chỉ vì Mẹ biết “xin vâng” và “ghi khắc trong lòng” để suy đi nghĩ lại.

Mẹ ơi, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để con cúi đầu lạy Mẹ một trăm cái. Đáng trọng, đáng quý vô cùng!

Lm. Piô Ngô Phúc Hậu

Nguồn: Báo Công giáo và Dân tộc