CÁI THUỞ BAN ĐẦU LƯU LUYẾN ẤY

CÁI THUỞ BAN ĐẦU LƯU LUYẾN ẤY

CN II TN B (2018)

Lm. Giuse Nguyễn

Những ai đã từng trải qua lứa tuổi học trò, có lẽ không bao giờ quên được hai câu thơ trong bài thơ “Lời than thở của nàng Mỹ Thuật” của nhà thơ Thế Lữ: “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, ngàn năm đâu dễ mấy ai quên”. Vâng, có những cái thưở ban đầu mà cho đến ngàn năm người ta không thể quên được. “Thuở ban đầu” là cách nói hoa mỹ của nhà thơ Thế Lữ thôi, chứ thực ra, thuở ban đầu chính là giây phút, là biến cố, là sự kiện làm cho người ta không thể quên. Đó cũng chính là kiểu nói của Nguyễn Du trong Truyện Kiều về lần đầu gặp gỡ giữa Kim Trọng và Thúy Kiều: “Người đâu gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?”. Ai trong chúng ta cũng có những “Cái thuở ban đầu”, nhưng không biết có lưu luyến đến ngàn năm hay không? Vì thường thì thuở ban đầu của chúng ta chỉ là cảm xúc bên ngoài chứ chưa phải là cảm nghiệm thánh thiêng bên trong. Cảm xúc bên ngoài thì sẽ qua đi, kiểu như: “Lần đầu gặp em, tinh tú quay cuồng”; vì là cảm xúc bên ngoài, nên chúng ta cũng đã từng nghe câu hat: “Tôi đã lầm đưa em về đây”. Còn cảm nghiệm thánh thiêng thì xuất phát từ bên trên và bên trong. Bên trên là từ sự thánh thiêng tuyệt vời và quyền năng vô biên của Chúa mà không có bất cứ một thứ tình cảm nào ở trần gian này có thể so sánh được. Bên trong là từ sâu thẳm tâm hồn của mỗi người. Cuộc gặp gỡ thánh thiêng này không cần phải diễn tả bằng những danh từ hoa mỹ, nhưng chỉ đơn giản là: “Chúng tôi đã gặp Đấng Messia”. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay nói với chúng ta về những cuộc gặp gỡ thánh thiêng như thế đó.

PHỤNG VỤ LỜI CHÚA

Bài Đọc I:1Sm 3, 3b-10.19

Lẽ ra 2 người con trai của thầy cả Êli mới là những người nối nghiệp cha mình để lãnh đạo tinh thần cho dân Israel, nhưng vì chúng nó xấu xa, tệ hại, không kính sợ Đức Chúa và lợi dụng chức vụ để làm đủ thứ chuyện phạm thượng nên Thiên Chúa đã quyết định bỏ chúng và chọn một người khác thay thế là Samuel. Samuel được dâng vào đền thờ ngay từ nhỏ cho Êli hướng dẫn. Một hôm khi cậu đang ngủ, Thiên Chúa gọi: “Samuel, Samuel”. Cậu tưởng là thầy mình gọi nên chạy đến với Êli. 3 lần như vậy, Êli với kinh nghiệm của một tư tế, ông biết chắc đó là tiếng Chúa gọi nên đã hướng dẫn cho Samuel biết phải làm gì. Lần thứ 4, Thiên Chúa lại gọi. Lần này, được sự hướng dẫn của thầy mình, Samuel đã biết trả lời: “Lạy Chúa xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe”. Đó là “cái thuở ban đầu” của Samuel. Thưở ban đầu này đã để lại dấu ấn chẳng những cho bản thân ông, mà còn để lại cho những thế hệ sau này như là gương mẫu của việc gặp gỡ Chúa, vì đó là cuộc gặp gỡ bằng cảm nghiệm linh thánh.

Tin Mừng: Ga 1, 35-42

Bài Tin Mừng kể lại cho chúng ta 2 cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi nhưng đúng nghĩa. Cuộc gặp gỡ thứ nhất là giữa Đức Giêsu và 2 môn đệ của Gioan Tẩy giả là Gioan và Anrê. Cuộc gặp gỡ thứ hai là giữa Đức Giêsu và Simon Phêrô qua sự giới thiệu của Anrê. Đây là những cuộc gặp gỡ thánh thiêng vì nó có đủ những yếu tố: ở lại với Chúa, có kinh nghiệm về Chúa và nói về Chúa bằng chính kinh nghiệm của mình.

GẶP GỠ CHÚA

Như vậy gặp gỡ Chúa thực sự không phải là cảm xúc lưu luyến của thuở ban đầu, nhưng phải là ở lại với Chúa, có kinh nghiệm về Chúa và nói về Chúa cho người khác bằng chính kinh nghiệm của mình.

Ở lại với Chúa

“Ở lại” trong Tin mừng chỉ sự gắn bó trọn vẹn vào Chúa. Vì vậy gặp gỡ Chúa thực sự đòi hỏi  phải gắn bó trọn vẹn vào Chúa như các môn đệ: cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm việc, cùng sinh hoạt với Chúa. Dĩ nhiên ngày hôm nay Chúa không còn hiện diện một cách hữu hình như thời các môn đệ để chúng ta gắn bó với Chúa bằng xương bằng thịt. Nhưng chúng ta vẫn có thể gắn bó với Chúa trong mọi sinh hoạt của mình nếu chúng ta biết hướng lòng về Chúa. Một cách cụ thể nhất của việc sống gắn bó với Chúa là tha thiết với bí tích Thánh Thể qua việc tham dự thánh lễ, rước lễ và Chầu Thánh Thể.

Ngày trước trong những lúc bắt đạo, giáo dân khao khát thánh lễ đến nỗi các Linh Mục phải trốn chui trốn nhũi để dâng thánh lễ cho giáo dân của mình. Còn ngày hôm nay khi các Linh Mục có điều kiện để dâng thánh lễ thì giáo dân lại không còn tha thiết để tham dự thánh lễ nữa. Tất cả những lý do đều vì chúng ta chưa tha thiết đủ với Chúa.

Việc ở lại với Chúa được Giáo hội khuyến khích trong những năm Gia đình này là cả nhà cùng nhau đọc kinh, thờ phượng Chúa. Có những gia đình biết việc đọc kinh hôm là tốt đẹp và có thể thực hiện, nhưng vì còn ngại ngùng nên họ chưa mạnh dạn làm. Tại sao chúng ta lại mắc cỡ với một việc tốt? Cứ mạnh dạn để khởi sự giờ kinh hôm chung trong gia đình, chắc chắn mọi người sẽ cảm nhận được những ơn ích thiêng liêng trong gia đình, trong khu xóm và cả họ đạo của mình.

Có kinh nghiệm về Chúa

Kế đến, gặp gỡ Chúa thực sự là phải có kinh nghiệm về Chúa. Có nghĩa là chúng ta phải cảm nghiệm được sự ngọt ngào, cảm nghiệm được sự an ủi, dạy dỗ của Chúa khi đến với Ngài. Điều này nhắc nhở chúng ta về thái độ đến với Chúa như một thói quen, làm những việc đạo đức như một cái máy, cho xong, cho qua vậy thôi mà không hề có một tâm tình nào đọng lại. Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng đến với Chúa là để xin Chúa điều này điều nọ, nhưng điều quan trọng nhất khi đến với Chúa là để sống gắn bó với Chúa, tìm được sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn, dù cuộc sống chúng ta vẫn còn những điều không như ý muốn, vẫn còn những đau khổ, vẫn còn những đau thương chồng chất…

Nói về Chúa

Lòng bác ái đòi hỏi chúng ta phải san sẻ những gì mình có cho người khác. Còn gì cao quý bằng khi chúng ta chia sẻ cho người khác những cảm nghiệm về Chúa. Nhân vật được nhắc đến nhiều nhất trên các phương tiện truyền thông trong những ngày qua là tân Hoa Hậu Hoàn Vũ Việt Nam 2018, cô gái dân tộc Êđê: H’Hen Niê. Cô đã có những lời chia sẻ sau khi đăng quang như sau: “Muốn thành công cần bình tĩnh, tự tin. Hen nghĩ, mọi điều tôi làm đều có Chúa dẫn đường. Tôi theo đạo Chúa từ nhỏ. Tôi xin theo ý muốn của Chúa chứ không phải ý muốn riêng của mình. Nếu xin theo ý mình là rất ích kỷ và muốn mọi thứ theo ý mình”. Đó là nói về Chúa cho người khác bằng chính cảm nghiệm của riêng mình. Nếu có ai hỏi tôi về Chúa, tôi sẽ nói gì về Ngài?

Phụng vụ lời Chúa ngày hôm nay cho chúng ta một sự thật: Chúa là Đấng quyền năng, nơi Ngài có sức mạnh làm cho những người gặp gỡ Ngài có thể thay đổi. Thế nhưng để gặp gỡ Chúa thực sự, cuộc gặp gỡ khiến “ngàn năm nào dễ mấy ai quên”, chúng ta phải ở lại với Chúa, có kinh nghiệm về Chúa và nói về Chúa cho người khác. Trong những ngày cuối năm này, nhiều người lo nghĩ về chuyện sắm sửa ngày Tết, lo nghĩ đến việc đi chơi, đến chuyện cờ bạc… chúng ta cũng đừng quên lo lắng về chuyện sống gắn bó với Chúa, nhất là phải ưu tiên cho việc đạo đức trong những ngày họp mặt gia đình. Chúng ta hãy đặt cho gia đình mình một chỉ tiêu: xong việc đạo đức muốn làm gì thì làm.

Xin ơn Chúa giúp để chúng ta biết sửa đổi hầu trong năm mới này chúng ta có được sự đổi mới trong đời sống đạo để chúng ta được gặp gỡ Chúa thực sự trong cuộc sống của mình.