TĨNH TÂM GIÁO TRIỀU 2018 (1)

 

  

TĨNH TÂM GIÁO TRIỀU 2018 (1)

  

BÀI 1: HÃY TÌM CHÍNH MÌNH TRONG SỰ KHÁT CỦA CHÚA GIÊSU. PAGEREF _Toc506900684 \h 1

BÀI 2: CHÚNG TA HÃY ĐẶT NƠI CHÚA CƠN KHÁT CỦA CHÚNG TA. PAGEREF _Toc506900685 \h 2

 

 

BÀI 1: HÃY TÌM CHÍNH MÌNH TRONG SỰ KHÁT CỦA CHÚA GIÊSU

 

Chiều Chúa Nhật 18/02/2018, Đức Thánh Cha Phanxicô và các cộng tác viên của ngài trong Giáo triều Roma đã từ Vatican đến Nhà Tĩnh tâm Thầy Chí Thánh ở Ariccia để dự tuần tĩnh tâm Mùa Chay. Cha Josè Tolentino de Mendonça người Bồ Đào Nha, một thần học gia và thi sĩ, viện phó Đại học Công giáo Lisbon, sẽ thuyết giảng trong tuần tĩnh tâm này về chủ đề “Ca ngợi sự khát”.

 

Cha Josè cho biết chủ đề này nảy sinh từ khía cạnh nhân chủng học của đức tin. Đức tin không phải là một hệ tư tưởng nhưng là một kinh nghiệm. Sự khát không phải là một ý tưởng nhưng nó trình bày cuộc sống trong thực tại của nó. Trong Tin mừng Chúa Giêsu nói rằng Người khát. Cái khát này là gì? Nó có ý nghĩa gì đối với chúng ta đang sống trong mùa cụ thể trong đời sống của Giáo hội? Con người có những cái khát nhiều khi không trùng với cái khát của Thiên Chúa. Cái khát của con người cần được thanh tẩy và định hướng lại. Những cái khát nhỏ của chúng ta cần được biến đổi để sống cái khát lớn lai: khát ý nghĩa, sự thật, vẻ đẹp, sự hoàn hảo và vô tận.

 

Trong bài suy niệm thứ nhất mở đầu tuần tĩnh tâm “Học ngạc nhiên”, Cha Josè suy tư về phần thứ nhất của đoạn Phúc Âm Thánh Gioan 4,5-24 – cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và người phụ nữ xứ Samari ở giếng Giacóp. Chúa Giêsu ngồi ở giếng Giacóp, xin người phụ nữ Samari: “Xin cho tôi uống.” Điều này làm chúng ta ngạc nhiên, làm chúng ta bất ngờ. Một người Do thái nói chuyện với một phụ nữ xứ Samaritanô thuộc dân đối kháng với người Do thái. Chúng ta ngạc nhiên như thể Chúa Giêsu hướng đến chúng ta và xin: “Cho Ta điều con có. Mở trái tim của con. Cho Ta điều là con.” Cha José Tolentino de Mendonça đã bắt đầu bài suy niệm thứ nhất như thế.

 

Học ngạc nhiên

 

Lời yêu cầu của Chúa Giêsu khiến chúng ta bối rối và không chắc chắn bởi vì “chúng ta là những người đến để uống” ở giếng, và chúng ta biết rằng khát là điều khó khăn và cần thiết. Nhưng Chúa Giêsu cảm thấy mệt mỏi vì cuộc hành trình, và ngồi gần giếng nước. Và trong Tin Mừng, những người đang ngồi để xin là những người ăn xin. Ngay cả Chúa Giêsu cũng cầu xin bố thí; “thân thể Người nếm trải mệt nhọc nhiều ngày: hao gầy vì yêu thương chăm sóc cho người khác”. Không chỉ con người là hành khất của Thiên Chúa. “Thiên Chúa cũng là một người ăn xin của con người.”

 

Với sự yếu đuối của Người, Chúa đến tìm kiếm chúng ta

 

Với yếu đuối của mình, Chúa Giêsu “đã đến để tìm kiếm chúng ta”. “Trong vực thẳm sâu nhất và đêm tối nhất của sự yếu đuối mỏng giòn của chúng ta, hãy để chúng ta được sự khát của Chúa Giêsu hiểu và tìm kiếm.” Nó không phải là sự khát nước, nhưng là cái khát lớn hơn: “Nỗi khát đến với các cái khát của chúng ta, đi vào tiếp xúc với các vết thương của chúng ta.” Người yêu cầu chúng ta: “Hãy cho Ta uống.” Cha José đặt câu hỏi: “Chúng ta sẽ cho Người uống không?” Chúng ta sẽ cho nhau những điều tôt chứ?”

 

Chúng ta nhận ra mình được kêu gọi, bởi vì chính Chúa là Đấng chủ động đến gặp chúng ta. “Khát khao của chúng ta lớn bao nhiêu thì mong muốn của Thiên Chúa thậm chí còn lớn hơn thế.” Và khi Chúa Giêsu nói với người nữ sự thật của cuộc đời bà, “điều này không hạ nhục hay làm tê liệt bà ấy; trái lại, bà cảm thấy được gặp, được thăm viếng bởi ân sủng, được giải thoát nhờ chân lý của Chúa”.

 

Chúa biết rằng chúng ta ở đây và Người ôm choàng chúng ta

 

Cha giảng thuyết kết luận: Chúng ta hãy cảm thấy mình được Chúa ôm choàng, vì “Thiên Chúa biết chúng ta ở đây”. Và trong những ngày này, “hãy dừng việc học hỏi, để học biết rằng ân sủng sẽ cho cuộc sống có thể trong con người chúng ta”. Trong sâu thẵm cõi lòng mình, chúng ta hãy nói: “Lạy Chúa, con ở đây không chờ điều gì cả.” Giống như nói rằng: con ở đây chỉ chờ đợi Ngài, “chờ đợi điều Ngài cho con”.

 

Từ thứ hai hôm nay cho tới thứ sáu 23/02, những ngày tĩnh tâm của Đức Giáo Hoàng và các cộng tác viên của ngài sẽ bắt đầu với việc cử hành Thánh lễ lúc 7,30, và sau đó  nghe bài suy niệm thứ nhất vào lúc 9 giờ 30. Vào 4 giờ chiều, sẽ có bài suy niệm thứ hai trước giờ Kinh Chiều và chầu Thánh Thể. (Vatican News 18/02/2018)

 

BÀI 2: CHÚNG TA HÃY ĐẶT NƠI CHÚA CƠN KHÁT CỦA CHÚNG TA

 

Chủ đề của bài suy niệm thứ hai của tuần tĩnh tâm của Đức Thánh Cha Phanxicô và giáo triều Roma có chủ đề “Khoa học của sự khát”.

 

Lời hứa của Chúa trước cơn khát của con người

 

Câu cuối cùng được Chúa Giêsu nói trong sách Khải huyền là một lời mời: “Ai khát, hãy đến!” Từ câu Thánh Kinh này, Cha Josè Tolentino de Mendonça, vị giảng thuyết của tuần tĩnh tâm, phát triển suy tư của ngài để giúp chúng ta hiểu những nét chính của sự “tràn đầy”, của “sự nhưng không” của sự sống mà Con Chúa ban tặng con người và để đánh giá câu trả lời của con người ngày nay.

 

Chúa Giêsu hứa xoa dịu cơn khát của chúng ta khi nhận rằng chúng ta “bất toàn và trong tiến trình xây dựng”: Người biết có “bao nhiêu chướng ngại ngăn chúng ta lại và “bao nhiêu tranh luận làm chúng ta chậm bước”. Chúng ta “gần với nguồn như thế và chúng ta cũng đi xa nó như thế”. Mong ươc và cơn khát, thực tế, là hai tình cảm trái ngược nhau: một bên là sự thu hút, còn một bên là khoảng cách, một đàng là di chuyển đến còn đàng kia là sự quan sát cảnh giác. Câu hỏi được đặt ra là chúng ta có ao ước Thiên Chúa không? Chúng ta có nhận biết cơn khát của chúng ta không? Chúng ta có dành thời gian để giải mã nó không?

 

Không dễ nhận ra cơn khát của Chúa

 

Từ những câu hỏi trên, vị thuyết giảng đi vào một hành trình đi từ Kinh Thánh, đến các văn bản của nhà soạn kịch Ionesco, tới các trang sách Hoàng tử nhỏ của Saint-Exupéry, để làm nổi bật những nét thực sự của cơn khát như nhu cầu về thể chất, như sự nhìn nhận những giới hạn của chúng ta, nhìn nhận rằng chúng ta thật dễ bị tổn thương. Cha Josè nói: “Cơn khát làm làm chúng ta nghẹt thở, cạn kiệt, kiệt sức. Nó để chúng ta bị bao vây và không có sức mạnh để phản ứng, và dẫn chúng ta đến một giới hạn vô cùng.” Nếu chúng ta muốn nói về dụ ngôn cơn khát của chúng ta, có lẽ sẽ nổi lên chân dung của Gioan, nhân vật nam chính trong tác phẩm “Nỗi khát và cơn đói” của Ionesco. Đó là một con người bị nuốt chửng bởi “sự trống rỗng vô hạn”, bởi một sự bồn chồn mà không có gì có thể làm dịu đi và làm cho anh ta trở thành “một người không có nguồn cội, không nhà, không thể tạo ra các mối liên kết, bị chìm mất đi trong sự trống rỗng của mê cung, nơi anh ta chỉ nghe tiếng ồn ào đơn độc của các bước của chính mình”.

 

Tinh thần theo chủ nghĩa tiêu thụ của con người hôm nay

 

Đây là cơn khát của con người ngày nay. Một cơn khát “biến thành sự bất mãn đối với những điều thiết yếu, biến thành sự bất lực trong việc phân định”. Ngày nay, chủ nghĩa tiêu thụ không chỉ là về vật chất, mà cả khía cạnh tâm linh, và “những gì người ta nói về tinh thần/vật chất giúp ta hiểu được vật chất/tinh thần”. Thực tế là các xã hội của chúng ta, “áp đặt việc tiêu thụ như là một tiêu chí của hạnh phúc và biến ao ước thành một cái bẫy”: mỗi khi chúng ta nghĩ đến việc làm thoả mãn khát khao của chúng ta trong một “cửa hàng”, trong việc “mua” món đồ, trong một “đồ vật”, sự sở hữu ngụ ý sự mất giá của nó, và điều này làm cho sự trống rỗng lớn lên trong chúng ta. Đối tượng của mong muốn của chúng ta là một “thực thể vắng mặt”, là một “đối tượng dường như luôn bị thiếu”. Tuy nhiên, “Chúa không ngừng nói với chúng ta: ‘Ai khát, hãy đến; ai muốn, uống nước sự sống mà không phải trả tiền’”.

 

Chúng ta hãy đặt nỗi khát của chúng ta nơi Chúa

 

Có nhiều “cách để lừa dối những nhu cầu và chấp nhận một thái độ trốn tránh tinh thần mà không bao giờ nhận ra rằng chúng ta đang trốn chạy”. Cha José kết luận: “Chúng ta đưa ra các lý do phức tạp về lợi nhuận và hiệu quả” để thay thế cho “chiều sâu không gian nội tâm của chúng ta và sự phân định về cơn khát của chúng ta.” Ngược lại, không có “viên thuốc nào có thể giải quyết cách máy móc các vấn đề”.

 

Cuối cùng, Cha José mời gọi: Chúng ta hãy chậm bước lại, ý thức về nhu cầu của chúng ta; chúng ta hãy ngồi ở bàn của đức tin, không vì lý do vật chất hay kinh tế, nhưng vì lý do của cuộc sống. Cơn khát của các mối quan hệ, của sự chấp nhận và tình yêu hiện diện trong mỗi con người, là một di sản “tiểu sử” mà chúng ta được kêu gọi để nhận ra và để cảm ơn. Đó không phải là điều tầm thường và sau đó “chúng ta hãy đặt cơn khát của chúng ta nơi Thiên Chúa”. (Vatican News 19/02/2018)

Hồng Thuỷ

Nguồn: RV