5 PHÚT LỜI CHÚA TỪ 01-10/04/2018

5 PHÚT LỜI CHÚA TỪ 01-10/04/2018

Contents

 

01/04/18 CHÚA NHẬTPHỤC SINH – B  MỪNG CHÚA SỐNG LẠI PAGEREF _Toc510202728 \h 1

02/04/18 THỨ HAI TUẦN BÁT NHẬT PS. PAGEREF _Toc510202729 \h 2

03/04/18 THỨ BA TUẦN BÁT NHẬT PS. PAGEREF _Toc510202730 \h 3

04/04/18 THỨ TƯ TUẦN BÁT NHẬT PS. PAGEREF _Toc510202731 \h 4

05/04/18 THỨ NĂM TUẦN BÁT NHẬT PS. PAGEREF _Toc510202732 \h 5

06/04/18 THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PS. PAGEREF _Toc510202733 \h 6

07/04/18 THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PS. PAGEREF _Toc510202734 \h 7

08/04/18 CHÚA NHẬT TUẦN 2 PS – B KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA. PAGEREF _Toc510202735 \h 8

09/04/18 THỨ HAI TUẦN 2 PS LỄ TRUYỀN TIN. PAGEREF _Toc510202736 \h 9

10/04/18 THỨ BA TUẦN 2 PS. PAGEREF _Toc510202737 \h 10

 

 

01/04/18 CHÚA NHẬT   PHỤC SINH – B
MỪNG CHÚA SỐNG LẠI

                                              Ga 20,1-9

 

TỪ “THẤY’ ĐẾN “TIN”

Ông Si-mon Phê-rô vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. (Ga 20,6-8)

 

Suy niệm: Những điều Gio-an thấy tại mộ Chúa vào buổi sáng ngày thứ nhất trong tuần hôm ấy được trình bày một cách rõ ràng, mạch lạc và chính xác chẳng khác nào một biên bản hiện trường: - việc Gio-an đến mộ nhưng nhường cho Phê-rô vào trước; - hiện trường ngôi mộ được bảo vệ nguyên vẹn  (khăn liệm và các giải băng vải được gấp xếp gọn ghẽ trong mộ…); - sự hiện diện của 2 nhân chứng (Phê-rô và Gio-an) tại ngôi mộ trống. Những điều Gio-an “thấy” chỉ là một ngôi mộ trống với những chứng tích còn lại. Và từ những điều trông thấy đó, Gio-an đã khẳng định ngắn gọn và chắc nịch: “Ông đã thấy và đã tin”.

 

Mời Bạn: Gio-an đã “thấy” chính những điều mà Phê-rô, Tô-ma hay các tông đồ khác cũng thấy, đó là ngôi mộ trống và tấm khăn liệm. Nhưng nhờ đó, Gio-an “thấy” được cả những “điều không thấy”: xác Chúa không còn trong mộ nữa. Từ “điều không thấy”, Gio-an đã tin: tin Đức Ki-tô đã sống lại. “Phúc cho ai đã không thấy mà tin”, phải chăng Đức Ki-tô phục sinh nói điều đó trước hết cho Gio-an ?

 

Chia sẻ: Từ sự kiện “mồ trống”, bạn lập luận để xác tín rằng niềm tin vào Đức Ki-tô phục sinh mà Gio-an và các tông đồ rao giảng cho chúng ta quả là xác thực.

 

Sống Lời Chúa: Bạn làm một cử chỉ (phủ phục trước Thánh Thể Chúa…) hoặc nói một lời nguyện vắn tắt để tuyên xưng niềm tin vào Đức Ki-tô phục sinh.

Cầu nguyện: Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con, con tin Chúa đã chết và đã sống lại để cứu chuộc con.


 

02/04/18 THỨ HAI TUẦN BÁT NHẬT PS

                                                   Mt 28,8-15

 

ALLÊLUIA! CHÚA ĐÃ PHỤC SINH

 

“Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.” (Mt 28,10)

 

Suy niệm: Sự kiện khủng khiếp của buổi chiều thứ Sáu vẫn còn in đậm nét trong tâm khảm của những môn đệ và các người phụ nữ đi theo Chúa Giê-su. Chưa hết khiếp sợ, giờ đây các phụ nữ ra mộ Chúa từ sáng sớm ngày đầu tuần lại phải một phen kinh hoàng khi chứng kiến những sự phi thường nơi mộ Ngài. Nhưng rồi chính Đức Ki-tô, Đấng Phục Sinh, đã xuất hiện trấn an họ đừng sợ. Ngài đã từng trấn an họ như thế khi họ ở trên thuyền gặp cơn sóng to gió lớn, khi Ngài đi trên mặt nước Biển Hồ mà đến với họ (Mt 14,24-27). Giờ đây cũng chính Ngài đã sống lại, hiện ra với họ và đem lại cho họ niềm vui và hy vọng. Niềm vui không dừng lại ở đó: họ mau mắn ra đi loan báo cho các “anh em của Thầy” để họ cũng được thấy Thầy.

Mời Bạn: Chúa Ki-tô đã phục sinh, Ngài vẫn đang sống và hiện diện trong cuộc đời chúng ta. Ngài mời gọi bạn đến với Ngài, để ở với Ngài, để được Ngài đồng hành trên hành trình đức tin nơi dương thế, tiến về cuộc đoàn tụ hạnh phúc vĩnh cửu trên Thiên quốc. Mời bạn đến với Đức Ki-tô để không còn sợ hãi, để hưởng trọn niềm vui có Chúa ở cùng.

 

Chia sẻ: Bạn có cảm nghiệm Chúa Ki-tô Phục Sinh hiện diện trong cuộc đời bạn không? Niềm vui Phục Sinh có giúp bạn vượt qua được những nỗi lo sợ trong cuộc sống hàng ngày không?

 

Sống Lời Chúa: Dành ít phút ở một mình hoặc trước Thánh Thể, chiêm ngắm và tâm sự với Chúa Ki-tô phục sinh để cảm nghiệm và xác tín Ngài đang hiện diện và ở với bạn.

 

Cầu nguyện: Lạy Chúa Ki-tô Phục Sinh, xin ở lại với chúng con mọi ngày trong suốt cuộc đời chúng con.


 

03/04/18 THỨ BA TUẦN BÁT NHẬT PS

                                          Ga 20,11-18

 

TIẾNG REO VUI TỪ NIỀM VÔ VỌNG

 

Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà. (Ga 20,18b)

 

Suy niệm: Ma-ri-a Maa-lê-na đã khóc. Tiếng khóc của người phụ nữ trước ngôi mộ mới an táng bao giờ cũng thật não lòng và làm cho bất cứ ai nghe cũng phải xúc động. Bà khóc trong vô vọng. Lúc này, dù có cả đạo binh thiên thần xuất hiện, bà cũng chẳng quan tâm. Câu hỏi “sao bà khóc?” lại càng vô duyên trước nỗi đau tuyệt vọng của bà: Tôi khóc vì tôi khóc chứ còn vì sao nữa! Tất cả đã chấm hết khi tảng đá lấp kín cửa mộ. Và giờ đây, cả đến xác của Thầy cũng không còn nữa. Giữa cơn tuyệt vọng của bà, Chúa Giê-su hiện đến. Ngài gọi đúng tên bà, tiếng gọi đầy yêu thương. Chỉ có Thầy Giê-su mới gọi bà như thế, không thể nhầm lẫn được. Tiếng gọi đầy yêu thương của Thầy đã khiến tâm hồn tưởng đã chết của bà được sống lại. Bà đã khóc, những bây giờ, từ vực sâu vô vọng, bà đáp lại trong tiếng reo vui của tình yêu: “Ráp-bu-ni! Lạy Thầy!”

 

Mời Bạn: Bà Ma-ri-a đến mộ, với tâm tình thê lương bám víu lấy một Đức Giê-su đã chết. Thế nhưng, Chúa Giê-su đến tìm gặp bà. Lời của Ngài làm bà được sống lại trong niềm vui và hy vọng phục sinh. Còn bạn trong bế tắc của cuộc sống, bạn có đi tìm Chúa? Bạn đã làm gì để gặp tìm Chúa, để bạn có thể reo vui như bà Ma-ri-a: “Tôi đã thấy Chúa”?

 

Sống Lời Chúa: Đến với Chúa Ki-tô phục sinh nơi Bí tích Thánh Thể, và dành ít phút thinh lặng, lắng nghe lời Chúa nói trong tâm khảm của bạn

 

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa tìm chúng con và Chúa hằng đứng đó đợi chờ chúng con. Xin cho chúng con được “tỉnh ra” như bà Ma-ri-a Ma-đa-lê-na là nhận ra Chúa yêu chúng con và luôn ở cùng chúng con.


 

04/04/18 THỨ TƯ TUẦN BÁT NHẬT PS

                                           Lc 24,13-35

 

BƯỚC CHÂN ĐỒNG HÀNH

 

Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. (Lc 24,15)

 

Suy niệm: “Có bạn đồng hành tốt trên đường khiến đường đi dường như ngắn hơn” (Izaak Walton). Người đó chia sẻ với ta niềm vui, nhọc mệt cũng như rủi ro, lo sợ trên đường. Hai môn đệ trên đường về làng Em-mau, trĩu nặng một tâm trạng buồn nản thất vọng, lo sợ, hoang mang. Họ không hiểu được tại sao Thầy mình lại phải chết trên thập giá, họ càng không thể tin lời những người phụ nữ là đã thấy Thầy sống lại. Chính lúc đó Chúa Giê-su đến gần và cùng đi với họ. Người hỏi các ông về điều đang làm các ông quan tâm rồi giải thích Lời Chúa cho các ông. Họ cảm thấy lòng mình được sưởi ấm lên. Khi mời Người ở lại và cùng ăn với họ, họ đã nhận ra Người chính là Đức Ki-tô khi Người bẻ bánh. Ngay lập tức họ quay trở lại Giê-ru-sa-lem gặp các môn đệ để chia sẻ tin mừng đã gặp được Chúa phục sinh. Đức Ki-tô phục sinh, bạn đồng hành của họ đã giúp họ vượt qua cơn thử thách.

 

Mời Bạn: Cùng sống ơn gọi ki-tô hữu, chúng ta để cùng đi với nhau trong cuộc hành trình đức tin. Gặp gỡ, trao đổi, chia sẻ Lời Chúa, thăm viếng nhau, v.v… là những bước chân đồng hành, là những sự trợ giúp thiêng liêng rất cần thiết, giúp ta trút bỏ cái tôi dửng dưng vô cảm để trở thành người biết thông cảm và gần gũi với anh chị em mình, nhất là với những người đang đau khổ và đang gặp khó khăn trong cuộc sống.

 

Sống Lời Chúa: Thăm viếng, lắng nghe và dùng “lời lẽ đức tin” an ủi một người bạn gặp hoàn cảnh khó khăn.

 

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin cho con nhận ra Chúa vẫn hiện diện trong đời sống con và cho con biết cùng đi với anh chị em con trên đường về với Chúa.


 

05/04/18 THỨ NĂM TUẦN BÁT NHẬT PS

                                           Lc 24,35-48

 

“NHỮNG BÓNG MA TRONG ĐỜI”!

 

Nhưng Người nói: “Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực? Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây?” (Lc 24,38-39)

 

Suy niệm: Con người là một tạo vật bé nhỏ và yếu đuối trong một vũ trụ bao la, với biết bao sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên, của thú dữ, của súng đạn, của lòng người, của thần chết…. Những nỗi sợ hãi đó trở thành những “bóng ma” ám ảnh tâm trí hoặc đe dọa sự an toàn của cuộc sống. Người tông đồ, người tín hữu của Chúa cũng không thoát khỏi căn bệnh “sợ ma” đó. Tệ  hại nhất là “những bóng ma” đó đã làm lung lạc đức tin của họ, để rồi họ “lạc mất” Chúa, không còn nhớ Lời Chúa đã dạy, và không còn nhận ra sự hiện diện của Ngài trong cuộc đời. Đức Ki-tô quả quyết chính Ngài đã chết nhưng đã sống lại và luôn hiện diện và “ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20).

 

Mời Bạn: Đức Ki-tô đã chết, nhưng Ngài đã sống lại như lời Ngài đã phán. Ngài đã chiến thắng tử thần – “bóng ma vĩ đại nhất”, để đem lại niềm tin, sự sống lại và sống dồi dào cho ta. Từ nay, nhờ Ngài, với Ngài và trong Ngài, ta sẽ không còn nỗi sợ hãi nào hết, nếu ta biết đặt đời ta trong sự quan phòng yêu thương của Ngài.

 

Chia sẻ: ĐGH Bê-nê-đi-tô XVI nói: “Thiên Chúa im lặng, không có nghĩa là Ngài vắng mặt.” Sự hiện diện và can thiệp của Chúa thể hiện theo một cung cách khác. Chỉ với đức tin trong sáng, ta mới có thể “sáng mắt” để nhận ra Ngài.

 

Sống Lời Chúa: Sốt sắng tham dự Thánh lễ trong tuần Bát Nhật này, để xin ơn đức tin.

Cầu nguyện: Hát: “Chúa chăn nuôi tôi, tôi còn thiếu gì? Chúa bảo vệ tôi, lẽ nào tôi còn sợ chi, còn sợ ai”.


 

06/04/18 THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PS

                                            Ga 21,1-14

 

THÚ VỊ THAY ĐƯỢC Ở BÊN CHÚA!

 

Đức Giê-su nói: “Anh em đến mà ăn!” Không ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai?” vì các ông đã biết rằng đó là Chúa. Đức Giê-su đến cầm lấy bánh, trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy.” (Ga 21,12-13)

 

Suy niệm: Đức Giê-su đã chết; các tông đồ hoang mang như rắn mất đầu. Giờ đây tuy vẫn ở với nhau nhưng họ có nguy cơ “tụt hậu” để chỉ là một nhóm đồng nghiệp đánh cá với nhau. Thế thôi. Nay Đức Giê-su phục sinh đến với các môn đệ để khôi phục đời sống cộng đoàn đích thực nơi họ.

 

Mời Bạn: Thật giống hệt một kỳ trại hè trên bờ biển: - mật thư “Hãy thả lưới bên phải thuyền” được dịch ra là một mẻ cá lạ lùng; - kho tàng tìm được hoá ra không phải là dưới biển sâu mà là chính Thầy đang chờ đợi trên bờ; - ngon lành biết mấy, những con cá tươi rói nướng thơm lừng trên ngọn lửa hồng; mà cảm kích nhất là do chính Thầy nướng cho; - sau một đêm vất vả, còn gì thân tình hơn cảnh Thầy trò hàn huyên giữa tiếng sóng biển rì rào vào buổi sáng tinh mơ. Thật thú vị thay phút thư giãn bên Thầy!

 

Chia sẻ một kinh nghiệm của bạn sống kết hiệp thân tình với Chúa Giê-su Thánh Thể.

 

Sống Lời Chúa: Chiêm ngắm một vài nét của cộng đoàn môn đệ đang ở bên Chúa để cảm nghiệm và để sống: - cộng đoàn hiệp nhất: Các môn đệ nói với Phê-rô: “Chúng tôi cùng đi với ông”; - cộng đoàn lắng nghe lời ngôn sứ: Người môn đệ được Chúa thương mến nói: “Chúa đó!”; - cộng đoàn hiệp thông trong tiệc thánh: Đức Giê-su nói: “Anh em hãy đến mà ăn”.

 

Cầu nguyện: Lạy Chúa, thật thú vị thay được sống bên Chúa. Thật hạnh phúc thay được sống thuộc về Chúa.


 

07/04/18 THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PS

                                            Mc 16,9-15

 

NHƯNG HỌ KHÔNG TIN

 

Họ nghe bà nói Chúa sống lại và bà đã thấy Người, nhưng họ không tin. (Mc 16,11)

 

Suy niệm: Dù Thánh Kinh đã tiên báo, dù Chúa Giê-su cũng nhiều lần báo trước cho các môn đệ rằng Ngài sẽ chịu chết rồi sau ba ngày sẽ trỗi dậy, cái chết bi thảm của Chúa Ki-tô vẫn gây ra nơi các môn đệ Ngài một cú sốc nặng nề đến nỗi họ có say mê Ngài đến mấy cũng không thể bịa ra câu chuyện Thầy mình phá tung cửa mộ sống dậy. Ngay cả khi bà bà Ma-ri-a Mác-đa-la ra mộ từ sáng sớm chạy về báo tin đã thấy Chúa sống lại, họ cũng không tin. Chỉ khi chính họ, những người trong số môn đệ đã tận mắt gặp Ngài, đó là Phê-rô, là Gia-cô-bê, là hai môn đệ làng Em-mau, là Tô-ma, là nhóm Mười Hai, là các tông đồ, là hơn 500 anh em, lúc đó họ mới xác tín Ngài đã sống lại như lời đã báo trước (1Cr 15,4). Một khi đã xác tín, họ sẵn sàng đem cả mạng sống để bảo đảm lời chứng của mình là chứng thật: “Chính Đức Giê-su đó, Thiên Chúa đã làm cho sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng” (Cv 2,32; 3,15).

Mời Bạn: Hiện tượng “mộ trống” đã là một bằng chứng khó nuốt đối với những ai muốn phủ nhận sự thật Đức Ki-tô đã chết và ngày thứ ba đã sống lại. Thế nhưng khi có những chứng nhân bất khuất như thế làm chứng, thì đó quả là một sự thật chắc chắn không còn nghi ngờ gì nữa: Chúa đã sống lại thật như lời Thánh Kinh.

Sống Lời Chúa: Noi gương các tông đồ làm chứng nhân của Chúa Phục Sinh bằng đời sống hằng ngày của mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, vô số người đã dám hy sinh cả cuộc sống để làm chứng Chúa đã Phục sinh. Xin cho con biết noi gương các ngài để vững bước trong niềm tin của mình. Amen.


 

08/04/18 CHÚA NHẬT TUẦN 2 PS – B
KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA

                                          Ga 20,19-31

 

DẤU VẾT RIÊNG CỦA MÔN ĐỆ

“Bình an cho anh em… Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em... Hãy nhận lấy Thánh Thần.” (Ga 20,19.21.22)

 

Suy niệm: Chúa Phục Sinh hiện đến, trao ba điều: bình an, sứ mạng, và Thánh Thần. Chúa Phục Sinh hiện diện bằng xương bằng thịt nhưng chỉ tạm thời thôi. Rồi Người sẽ về cùng Cha. Người vẫn tiếp tục hiện diện với các môn đệ ‘mọi ngày cho đến tận thế’, nhưng là trong Thánh Thần, bảo chứng của bình an và nguồn lực của sứ mạng. Từ đây, ‘dấu vết riêng’ ghi trong căn cước của người môn đệ Chúa Giê-su sẽ là sự hiện diện của Thánh Thần. Không thể trực tiếp thấy Thánh Thần nơi tôi, nhưng thế giới có thể thấy dấu vết của Ngài nơi sứ mạng của tôi và nơi sự bình an sâu thẳm (phát tiết thành niềm vui sâu thẳm) trong tâm hồn tôi, cho dẫu bao thăng trầm, bao nghịch cảnh.

Mời Bạn: ‘Dấu vết riêng’ của người môn đệ Chúa có nơi bạn không? Tôi có đang thi hành sứ mạng (bằng hình thức nào đó) không? Tôi có đang thật sự cảm nếm niềm bình an sâu xa không? Nói cách khác: tôi có đang sống trong Thánh Thần của Chúa Phục Sinh không?

 

Chia sẻ: Bạn đã từng cảm nghiệm được niềm bình an sâu xa mà ngay giữa hoàn cảnh đầy bất an và tăm tối chưa? Sự bình an đó có gắn liền với sứ mạng và với kinh nghiệm của bạn về Chúa Thánh Thần không?

 

Sống Lời Chúa: Chu toàn bổn phận hằng ngày của bạn theo sự hướng dẫn của Thánh Thần và với tâm hồn bình an để những Tô-ma của ngày nay thấy được và sờ được sự hiện diện sống động của Chúa Phục Sinh qua cuộc sống của bạn.

 

Cầu nguyện: Lạy Chúa Thánh Thần, xin chiếm lĩnh trọn vẹn con người con, để con không bao giờ đánh mất bình an, và không bao giờ xa rời sứ mạng. Amen.


 

09/04/18 THỨ HAI TUẦN 2 PS
LỄ TRUYỀN TIN 

                                             Lc 1,26-38

 

XIN VÂNG NHƯ MẸ

Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1,35.37)

 

Suy niệm: Đức Mẹ đã đáp lại lời mời gọi của Chúa cách quảng đại khi thưa lời “xin vâng”: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời thiên thần truyền.” Lời thưa “vâng” ấy tưởng chừng dễ dàng như một hơi thở thoát ra từ môi miệng của Mẹ. Nhưng thực tế không phải thế. Không hề dễ dàng cho một thiếu nữ để hiểu “việc ấy sẽ xảy ra cách nào”; càng không dễ dàng cho Mẹ để giải thích cho người khác về việc mang thai một cách mầu nhiệm, nhất là giải thích cho thánh cả Giu-se, người mà Mẹ đã đính hôn mà chưa về chung sống (Mt 1,18). Và trong suốt cuộc đời còn lại của Mẹ, Mẹ vẫn trung thành với lời thưa vâng ấy, đến độ Mẹ sẵn lòng đi trọn con đường thập giá cùng với Đức Ki-tô.

 

Mời Bạn: “Xin vâng ý Chúa,” việc ấy không dễ dàng, ngay cả đối với Mẹ. Nhưng vì tin, vì yêu, Mẹ đã xin vâng trong suốt cuộc đời của Mẹ cho đến cả dưới chân thập giá Chúa Ki-tô. Mời bạn chiêm ngắm thái độ của Đức Mẹ luôn vâng phục trong đức tin, và mời bạn noi theo gương Đức Mẹ để thưa vâng với Chúa trong mọi biến cố của đời mình.

 

Chia sẻ: Biến cố nào bạn thấy khó đón nhận để thưa lời xin vâng nhất?

Sống Lời Chúa: Cầu nguyện với Lời Chúa để nội tâm hóa chính mình, hầu đủ sức thưa vâng trong mọi hoàn cảnh.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con xin phó thác đời sống con cho Chúa, xin Chúa cho con noi gương Đức Mẹ thưa lời xin vâng trong những trái ý khổ đau, vì biết rằng qua những khổ đau đó, con mới đạt tới vinh quang phục sinh như Chúa.


 

10/04/18 THỨ BA TUẦN 2 PS

                                            Ga 3,7b-12

 

ƠN TÁI SINH

 

“Các ông cần phải được sinh lại bởi ơn trên.” (Ga 3,7b)

 

Suy niệm: Trước khi trở thành con bướm, con sâu phải chui vào cái kén, hoá thành con nhộng; nhìn bề ngoài, nó dường như đã chết. Và nó còn phải tự mình nỗ lực đến mức kiệt sức, từ bỏ cái kén là tổ ấm an toàn của nó rồi mới hoá bướm được. Đó là qui luật của Tạo Hoá dành cho muôn loài. Còn con người có trí khôn, lại càng phải ý thức được định luật tất yếu đó: Cần phải có sức mạnh của Chúa để tái sinh mình trong ân sủng. Qui luật ấy, hôm nay Chúa Giê-su nhắc lại cho Ni-cô-đê-mô, nhưng thay vì đón nhận nó để sống vững vàng trong niềm tin, thì ông ngạc nhiên như điều không thể có và không thể chấp nhận. Chúa Giê-su khơi lại đức tin cho ông từ chính những kiến thức uyên bác của ông về Thánh Kinh: hình tượng con rắn đồng được treo lên trong sa mạc giải thích cho ông hiểu mầu nhiệm của việc tái sinh: phải tin vào Đấng đã vượt qua cái chết để tới được cõi sống: “Ai TIN vào Ngài thì được sống muôn đời”.

 

Mời Bạn: Hành động tin chính là biết nỗ lực lột bỏ được con người cũ của mình trong cái kén định kiến, cố hữu, và những thói quen không tốt, để mở lòng đón nhận ơn sủng Chúa. Với ơn tái sinh trong bí tích Thanh Tẩy, bạn hãy để cho Chúa tiếp tục tái sinh bạn mỗi ngày qua việc lắng nghe lời Chúa, tham dự Thánh Lễ và lãnh nhận các bí tích.

 

Chia sẻ: Đức tin không hành động là đức tin chết. Bạn hiểu và sống thế nào ?

 

Sống Lời Chúa: Tham dự Thánh lễ và lãnh nhận các bí tích với tất cả tấm lòng yêu mến để bạn được ơn biến đổi, chứ đừng làm theo thói quen.

 

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin thực hiện trong con mỗi ngày ơn biến đổi thiêng liêng.