ĐỔI THAY CUỘC SỐNG

CN III PS B (2018)

ĐỔI THAY CUỘC SỐNG

Lm. Giuse Nguyễn

Bài hát “Vì Chúa đã phục sinh” của Lm nhạc sĩ Thái Nguyên có đoạn: “Vì Chúa đã phục sinh nên con hết lòng đổi thay cuộc sống, biết phụng thờ Ngài trên tất cả, không sa ngã theo trần gian”. Quả thật xã hội ngày hôm nay đang rất cần thay đổi khi càng ngày sự dữ càng tinh vi và táo tợn hơn. Tất cả đang chờ đợi sự thay đổi. Nhưng điều quan trọng nhất là tự mỗi người ý thức để thay đổi chính cuộc sống của mình. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta có sự thay đổi để phù hợp với cuộc sống mới của Đấng Phục Sinh.

I.            PHỤNG VỤ LỜI CHÚA

1.   Bài Đọc I: Cv 3, 13-15.17-19

Đoạn sách Tông đồ công vụ được trích đọc hôm nay nằm sau phép lạ của Phêrô và Gioan cho một người bại liệt đi được. Thấy sự lạ như vậy, dân chúng kéo nhau đến xem quá sức. Nhân cơ hội này, Phêrô đã rao giảng về ĐGK đã Phục Sinh. Để kết thúc bài giảng của mình, cũng như đưa ra một hành động cụ thể cho dân chúng, Phêrô đã kêu gọi: “Vậy anh em hãy sám hối và trở lại cùng Thiên Chúa để được Người xóa bỏ tội lỗi cho anh em”. Đó là lời mời gọi thay đổi cuộc sống.

2.   Bài Đọc II: 1Ga 2,1-5a

Là những lời rất tha thiết của thánh Gioan: “Tôi viết cho anh em những điều này để anh em đừng phạm tội”. Tuy nhiên ngài cũng biết điều đó là rất khó vì làm sao con người tránh được những tội lỗi, những thiếu sót, nên ngài thêm: “Nhưng nếu ai phạm tội thì chúng ta có một Đấng Bảo Trợ là ĐGK”. Nghĩa là ngài mời gọi chúng ta hãy sám hối để trở về với Chúa mỗi khi sa ngã phạm tội.

3.   Tin Mừng: Lc 24, 35-48

Khi 2 môn đệ trên đường Emmaus quay về Giêrusalem kể lại những sự việc 2 ông vừa trãi qua, chủ yếu là 2 ông xác quyết Đức Giêsu đã sống lại. Dĩ nhiên có người tin nhưng cũng có người không tin. Đợi đến khi Đức Kitô Phục Sinh đứng giữa họ, lúc đó họ không cần phải tin nữa, vì sự thật đã xảy ra trước mắt rồi. Ngài cắt nghĩa kinh thánh cho họ, soi lòng mở trí cho họ hiểu. Cuối cùng Ngài sai họ đi rao giảng sự sám hối. Vì vậy sự sám hối là đề tài xuyên suốt cả 3 bài đọc hôm nay.

 Chúng ta có thể rút ra được một sứ điệp của phụng vụ lời Chúa  hôm nay là: Chúa đã phục sinh, Ngài mời gọi chúng ta bước vào sự sống mới, nên chúng ta phải thay đổi cuộc sống hiện tại, từ xấu sang tốt, từ tốt sang tốt hơn, từ tốt hơn đến tốt hơn nữa.

II.         NHỮNG “HỘI CHỨNG” CẦN SÁM HỐI

Muốn sám hối phải biết mình sai. Muốn biết mình sai phải nhìn vào thực tế cuộc sống, như việc chúng ta soi gương để tìm những vết bẩn trên gương mặt mà tẩy rửa. Xã hội ngày hôm nay có nhiều mặt đã xuống cấp trầm trọng, nhiều đến mức mà người ta gọi nó là “hội chứng”, một danh từ trong y học để chỉ những triệu chứng cùng xuất hiện một lúc của căn bệnh. Chúng ta hãy nhìn đến một vài “hội chứng” đang làm ảnh hưởng đến xã hội, và nhất là làm cho đức tin của chúng ta xuống cấp.

1.   Hội chứng “bình thường thôi”

Có một nhà báo nói rằng giới trẻ bây giờ đã thấy, đã biết tận dụng triệt để cái nhìn “bình thường thôi”, dẫn đến chuyện tự nhiên quay cóp mà không xấu hổ, xạo bạn dối thầy mà vẫn cứ tự nhiên, chửi thề như đọc ráp mà không biết ngượng miệng. Có người nói những phát hiện đó cũng “bình thường thôi” vì nó xảy ra nhan nhản (lại bình thường thôi). Điều chúng ta cần nói ở đây là tại sao lại xảy ra hiện tượng bình thường hóa sự xấu như vậy? Có phải tại một nền giáo dục có vấn đề, hay tại người lớn vô tình hoặc cố ý “bình thường hóa sự xấu” ngay trước mắt trẻ em, để rồi khi lớn lên nó trở thành một tập quán?

Những ai có xem tin tức bóng đá cũng đều biết câu chuyện của thần đồng bóng đá Việt Nam vào những năm 2012 : Hoàng Danh Ngọc. Khi bị trọng tài phạt thẻ đỏ, anh đã chửi thề rất rõ, rất nặng trong khi VTV3 đang truyền hình trực tiếp nên khán giả nghe rất rõ, có nhiều người đã tắt TV vì con cái họ đang xem. Điều đáng nói hơn là sau đó mặc dù anh thừa nhận mình có chửi thề, nhưng anh nói đó chỉ là những câu bình thường thôi. Chưa hết, HLV trưởng của đội bóng Ninh Bình đã phát biểu: “Việc cầu thủ chửi thề là hết sức bình thường. Không có gì phải làm to chuyện”. Vấn đề là ở chỗ một vị HLV đáng tuổi cha chú, lại là người có vai trò uốn nắn, giáo dục lại nghĩ rằng “Chửi thề là hết sức bình thường”, thì việc các học trò của ông chửi thề một cách vô tội vạ như vậy cũng là điều không lạ; một ngày nào đó, nó quay lại chửi thề vô mặt thầy nó thì cũng là điều “bình thường thôi”. Điều này nếu không phải tại người lớn dung dưỡng sự mất nết của giới trẻ, thì cũng bởi tầm nhận thức của người lớn chỉ là “bình thường thôi”.

Chúng ta sám hối với hội chứng này, đừng hùa theo đám đông mà làm những chuyện xấu, những chuyện mà vì nhiều người cùng làm nên nó trở thành “bình thường thôi”. Vì cuộc sống nên 1 số người đã bỏ nhà thờ, không còn nhớ đến Chúa nữa; không vì thế mà tôi cũng giống như họ để việc bỏ đạo, bỏ Chúa trở thành “bình thường thôi”. Có những người đối xử tệ bạc với tôi, nhưng không vì thế mà tôi cũng đối xử tệ bạc với họ. Có những người rãnh khi thấy người khác đi lễ ngày thường họ lại nói đạo đức giả, nhưng không vì thế tôi cũng lười biếng giống họ…Đặc biệt hơn chúng ta phải biết hội chứng “bình thường thôi” là hậu quả của người lớn để lại cho thế hệ trẻ. Vì vậy khi chúng ta dám lội ngược dòng thì nó cũng là tấm gương cho thế hệ mai sau.

2.    Hội chứng Chịu Chơi

Hội chứng thứ hai xuất phát từ những người nổi tiếng, đó là “hội chứng chịu chơi”. Hội chứng này chỉ bắt đầu rầm rộ từ câu chuyện của cầu thủ mua tặng người yêu của mình chiếc đồng hồ trị giá 4 tỷ đồng. Ai dám nói Việt Nam là một nước nghèo khi phiên bản của chiếc đồng hồ này trên thế giới chỉ có 15 chiếc, mà Việt Nam đã sở hữu một chiếc? Điều đáng nói là trước đây gia đình của cầu thủ này rất nghèo trong một xã nghèo của một tỉnh nghèo miền trung. Người ta có tiền thì người ta có quyền tiêu xài, ăn chơi, nhất là khi người ta đã trở thành sao rồi thì phải chứng tỏ đẳng cấp của mình trước công chúng. Điều đáng nói ở đây là cách suy nghĩ trong việc tiêu xài đồng tiền mình có (nhiều khi một cách bất công). Hội chứng chịu chơi này ảnh hưởng rất lớn trong một số thành phần giới trẻ. Không có tiền nhưng sẵn sàng mượn để mua điện thoại mới. Không có tiền nhưng sẵn sàng bán đất để mua xe. Không có tiền nhưng mẫu thời trang nào mới cũng mua cho bằng được… Nói như vậy không phải những người có tiền thì được quyền chịu chơi một cách phung phí. Chúng ta nên nhớ, tất cả những điều đó không chỉ đơn thuần là sự “chịu chơi” mà nó còn thể hiện sự kiêu ngạo muốn khẳng định bản thân mình. Chúng ta phải sám hối vì sự kiêu ngạo là đầu mối mọi tội lỗi, là nguyên nhân để thiên thần trở thành ác quỷ. Để chống lại sự kiêu ngạo, đòi hỏi chúng ta phải có sự khiêm nhường. Khiêm nhường là nhìn nhận và sống thật giá trị của mình. Có sao chịu vậy chứ không phải cố tỏ ra cho người ta thấy những cái mình không có.

Những hội chứng này ít nhiều ảnh hưởng đến đời sống đức tin của chúng ta, khi chúng ta giữ đạo hay không cũng là “Bình thường thôi”; khi chúng ta giữ đạo vì “chịu chơi”, để cho người ta thấy mình đạo đức, thánh thiện, để cho bạn bè nể phục… Tất cả những điều đó phải được sám hối, sửa đổi, để chúng ta có một cuộc sống mới, một cuộc sống phi thường chứ không còn bình thường nữa khi chúng ta biết hướng về những giá trị cao siêu trên trời. Khi chúng ta thực lòng “chịu chơi” và chơi hết mình với Chúa không phải để chứng tỏ bản thân mình, nhưng để muốn gắn bó mật thiết với Đấng Phục Sinh.

“Vì Chúa đã Phục Sinh nên con tin vào quyền năng của Ngài sẽ đổi mới thế gian này, đổi mới mọi sự từ đây”.