SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

SUY NIỆM LỜI CHÚA

TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Lm. Pr. Trần Trung Dũng

 

THỨ HAI TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH.. PAGEREF _Toc480081530 \h 1

THỨ BA TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH.. PAGEREF _Toc480081531 \h 2

THỨ TƯ TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH.. PAGEREF _Toc480081532 \h 3

THỨ NĂM TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH.. PAGEREF _Toc480081533 \h 4

THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH.. PAGEREF _Toc480081534 \h 6

THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH.. PAGEREF _Toc480081535 \h 7

 

 

THỨ HAI TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

PHÚC ÂM Mt 28, 8-15

Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.

 Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói:"Chào chị em!" Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người. Bấy giờ, Đức Giê-su nói với các bà: "Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Galilê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó."

Các bà đang đi, thì có mấy người trong đội lính canh mồ vào thành báo cho các thượng tế biết mọi việc đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ mục; sau khi bàn bạc, họ cho lính một số tiền lớn, và bảo: "Các anh hãy nói như thế này: Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác. Nếu sự việc này đến tai quan tổng trấn, chính chúng tôi sẽ dàn xếp với quan và lo cho các anh được vô sự." Lính đã nhận tiền và làm theo lời họ dạy. Câu chuyện này được phổ biến giữa người Do-thái cho đến ngày nay.

 

SUY NIỆM

Chúng ta đang sống trong bầu khí hân hoan phấn khởi của mùa Phục sinh, bởi vì Chúa Giêsu Đấng Cứu độ chúng ta đã toàn thắng khải hoàn, đã vượt qua đau khổ, qua cái chết đau thương và hôm nay Người đã sống lại.

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta xác tín điều đó khi Chúa Giêsu hiện ra với các phụ nữ. Chúa nói với các bà: Các chị em đừng sợ, về báo cho anh em Thầy để họ đến Gialile và họ sẽ được thấy Thầy ở đó.” Đây là một lời mời gọi, hay nói đúng hơn là một lệnh truyền của Chúa  cho tất cả mọi người Ki tô hữu, là hãy loan báo Tin Mừng Phục sinh, hãy trở thành nhân chứng cho sự thật. Đó là đem niềm vui và ơn cứu độ cho tất cả mọi người, ở mọi nơi, mọi thời để danh Chúa được rạng rỡ vinh quang.

Thế nhưng đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản và dẽ dàng. Bởi nó đòi hỏi chúng ta phải chịu nhiều gian lao khốn khó và có khi cả chống đối nữa. Nhưng Ngài luôn đồng hành với chúng ta. Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta “ đừng sợ”.

Nhìn lại cuộc sống của chúng ta. Chúng ta đã thi hành lời kêu gọi này như thế nào? Chúng ta đã là chứng tá của Tin mừng Phục sinh hay chưa? Chúng ta dám làm chứng cho sự thật hay chúng ta làm phản chiếu lại lời mời gọi này bằng lối sống gian dối, ích kỷ? Vậy mỗi ngày sống của chúng ta hãy cố gắng thực hiện lời mời gọi này bằng chính đời sống chứng tá của mình qua việc yêu thương, giúp đỡ tha nhân và làm sáng danh Chúa nơi họ. Có được như vậy, nghĩa là chúng ta đang thực hiện lệnh truyền của Chúa mỗi ngày.

 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho chúng con can đảm vượt qua yếu đuối của bản thân mình, để mỗi ngày sống của chúng con, chúng con luôn thể hiện mình là chứng nhân tin mừng phục sinh của Chúa, đem yêu thương và niềm vui đến cho mọi người.

 

THỨ BA TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

PHÚC ÂM Ga 20,11-18

Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc? " Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! " Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. Đức Giê-su nói với bà: "Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai? " Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: "Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về." Đức Giê-su gọi bà: "Ma-ri-a! " Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: "Ráp-bu-ni! " (nghĩa là "Lạy Thầy"). Đức Giê-su bảo: "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em"." Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

 

SUY NIỆM

Trong xã hội ngày nay, xét cho cùng thì những cố gắng mà con người mong có được đó là niềm vui và hạnh phúc. Vui vì gia đình có được mọi thứ cần thiết. Hạnh phúc vì có được gia đình trong ấm ngoài êm. Vui vì được mọi  người quý trọng. Hạnh phúc vì mình có thể giúp đỡ cho người khác những gì họ cần.

Thế nhưng ngày hôm nay chúng ta lại thấy còn có một niềm vui và hạnh phúc quý giá hơn nhiều mà Madalena đã có được, đó là được gặp gỡ Đức Kitô phục sinh.

Madalena là người đồng hành cùng Chúa trên đường rao giảng, trong cuộc khổ nạn và chứng kiến cái chết của thầy. Nỗi đau còn đang âm ĩ trong tâm hồn, buồn sầu còn chưa nguôi ngoai. Thế nhưng hôm nay Chúa đã làm cảm xúc bà đảo lộn. Bà đã được thấy Chúa.

Là một phụ nữ tội lỗi, yếu hèn, được Chúa thương chữa lành và cứu vớt. Vậy mà hôm nay lại được diễm phúc lớn lao là gặp gỡ Đức Kitô phục sinh hiện ra trước cả các môn đệ thân tín của Ngài. Nỗi đau biến thành niềm vui. Thất vọng biến thành hy vọng. Và hơn thế nữa bà đã trở thành chứng nhân cho tin  mừng phục sinh của Ngài.  Quả thật Madalena đã có được niềm vui và hạnh phúc thật sự.

Đây cũng là bài học cho chúng ta, những người Ki tô hữu. Chúng ta cũng là những người tội lỗi, yếu hèn và nhỏ bé trước mặt Chúa. Nhưng chúng ta đừng thất vọng, chúng ta đừng đau buồn. Bởi vì Chúa cũng đang cần chúng ta, cần chúng ta có được cảm nghiệm việc gặp gỡ Chúa. Cần chúng ta cảm nhận được hạnh phúc  và niềm vui, và đặc biệt, cần chúng ta trở thành chứng nhân để loan báo những gì mà chúng ta đã cảm nhận được về tình yêu của Thiên Chúa dành cho mình.

 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, giữa một xã hội đầy dẫy những khổ đau và thất vọng, xin cho chúng con cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc  khi chúng con gặp gỡ được Chúa  trong cuộc sống của chúng con, trong kinh nghiệm, trong yêu thương giúp đỡ mọi người, và cho chúng con biết trở thành chứng nhân về niềm vui và hạnh phúc đó khi chia sẻ cho anh chị em chúng con. Amen.

 

THỨ TƯ TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

PHÚC ÂM Lc 24,13-35

Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.17 Người hỏi họ: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? " Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay." Đức Giê-su hỏi: "Chuyện gì vậy? " Họ thưa: "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy."

Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: "Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao? Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn." Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. Họ mới bảo nhau: "Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao? "

 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. Những người này bảo hai ông: "Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn." Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

 

SUY NIỆM

Bài Tin mừng ngày hôm nay cho chúng ta một cảm nghiệm mới về niềm vui Phục sinh mà Chúa Giêsu mang đến cho mỗi người chúng ta. Thánh Luca tường thuật lại cuộc trò chuyện giữa Chúa Giêsu và hai môn đệ trên đường Emmau. Thánh Luca cho biết tên của một trong hai người là Cleopat. Vậy tại sao Luca không nêu tên người còn lại? Thưa, tác giả muốn coi người đó là đại biểu của mội tín hữu. Hay nói cách khác, bất cứ người nào cũng là người môn đệ ấy, vì cũng đều có thể có được cảm nghiệm gặp gỡ Đức Ki tô phục sinh.

Hai môn đệ đó cảm thấy thất vọng, vì sau một thời gian sống chung với Chúa Giêsu, luôn thấy sự hiện diện của Ngài bên cạnh, đột nhiên, giờ Ngài không còn bên cạnh nữa, vì thế họ thất vọng bỏ đi.

Thất vọng cũng là tâm trạng  nhiều lần chúng ta rơi vào vì cảm thấy Chúa vắng mặt trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng rõ ràng Chúa đâu vắng mặt. Chúa đã đồng hành với các môn đệ thì Chúa cũng đồng hành với chúng ta. Họ không nhân ra Chúa song hành, và đôi lúc chính chúng ta cũng không nhận ra được sự đồng hành của Chúa,

Thế nhưng họ đã nhận ra Chúa bằng sách Thánh, bằng việc được giảng giải thánh kinh. Chúng ta cũng vậy, khi chúng ta đọc sách thánh trong tâm tình đọc với Chúa, và bằng ánh sáng của Chúa thì trí ta sẽ sáng ra và lòng ta sẽ bừng cháy lên và sẽ nhận ra Ngài.

Họ nhận ra Chúa qua cử chỉ bẻ bánh. Ngày nay chúng ta cũng nhận ra Chúa qua việc tham dự bàn tiệc Thánh thể.

Lời Chúa và Thánh thể Ngài là cách duy nhất giúp chúng ta tránh khỏi thất vọng. Và hơn thế nữa, giúp chúng ta nhận ra lời dạy bảo của Chúa cũng như sự đồng hành của Ngài mọi nơi, mọi lúc trong cuộc sống của chúng ta. Giúp lòng trí ta bừng sáng lên để không còn rơi vào tình rạng thất vọng, bi quan trong cuộc  sống hàng ngày.

 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn lắng nghe Lời Chúa dạy bảo qua việc đọc và suy gẫm Lời Chúa. Xin cho chúng con siêng năng kết hợp thân tình cùng Chúa qua việc tham dự Thánh lễ và rước lễ, để đón nhận Chúa trong tâm hồn chúng con, giúp chúng con hăng say hơn mỗi ngày. Amen.

 

THỨ NĂM TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

PHÚC ÂM Lc 24,35-48

Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: "Bình an cho anh em! " Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma. Nhưng Người nói: "Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực? Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây? " Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem. Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: "Ở đây anh em có gì ăn không? " Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng. Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.

Rồi Người bảo: "Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Mô-sê, các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm." Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh và Người nói: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân về những điều này.

 

SUY NIỆM

Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “chính anh em là chứng nhân cho những điều này”. Chúa Giêsu gọi các môn đệ trở thành chứng nhân cho Ngài. Và ngày nay, chúng ta cũng được kêu gọi trở thành những chứng nhân như thế.

Hãy trở thành chứng nhân của sự sống mới: Thế giới hiện nay quay cuồng trong cái chết: cái chết của chiến tranh, khủng bố, của xì ke, ma túy, của phá thai, tự tử… chúng ta phải làm chứng nhân cho sự sống mới bằng cách cho mọi người thấy sự sống tràn đầy hy vọng, bởi Đức Kitô đã chiến thắng sự chết, đã vượt qua đau khổ và đã đạt tới vinh quang bất diệt. Bạo lực, chiến tranh, hận thù không làm gì được Ngài, thì tất cả những đau khổ đó sẽ chẳng làm gì được chúng ta, nếu chúng ta tin phía sau đau khổ đó là hạnh phúc bất diệt Chúa đang chờ chúng ta.

Hãy là chứng nhân của niềm vui:  các môn đệ đã từng bị thất vọng khi Thầy bị giết chết, từng lo lắng vì sợ bị bắt và bị giết giống như Thầy. Nhưng nỗi thất vọng và sợ sệt đó đã tan biến khi các ông có được niệm vui vì tin rằng Thầy đã sống và luôn hiện diện bên các ông. Nếu chúng ta thoát ra khỏi mọi nỗi lo lắng về mình, chúng ta cũng sẽ tràn niềm vui.  Khi chúng ta đem niềm vui cho người khác, có nghĩa là chúng ta đang công bố Tin Mừng Phục sinh.

Là người Kitô hữu, hơn ai hết, chúng ta phải trở thành chứng nhân về niềm hy vọng, về niềm vui phục sinh cho anh chị em mình. Vậy lời rao giảng sinh động hữu hiệu nhất chính là cuộc đời quên mình phục vụ, phục vụ trong niềm vui và khiêm tốn.

 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, mệnh lệnh của Chúa vẫn còn vang vọng: “anh em hãy làm chứng nhân”. Xin cho mỗi người chúng con luôn ý thức bổn phận rao giảng Tin mừng, đặc biệt bằng đời sống chứng tá của sự sống mới, của niềm vui Phục sinh. Amen.

 

THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

PHÚC ÂM Ga 21,1-14

Sau đó, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này. Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp: "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.

Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. Người nói với các ông: "Này các chú, không có gì ăn ư? " Các ông trả lời: "Thưa không." Người bảo các ông: "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: "Chúa đó! " Vừa nghe nói "Chúa đó! ", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.

Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. Đức Giê-su bảo các ông: "Đem ít cá mới bắt được tới đây! " Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. Đức Giê-su nói: "Anh em đến mà ăn! " Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai? ", vì các ông biết rằng đó là Chúa. Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.

 

SUY NIỆM

Lời Chúa ngày hôm nay thuật lại Chúa Giêsu phục sinh hiện ra với các tông đồ ở bờ biển Tibêria, miền Galilêa, đang khi các ông chài lưới.

Đây là lần thứ ba Chúa Giêsu hiện ra với các tông đồ, đúng như lời Ngài nói với các phụ nữ trong lần đầu tiên Ngài hiện ra.

Chúa Giêsu hiện ra với các tông đồ sau khi phục sinh, để cho các ông tin rằng Ngài đã sống lại thật. Chúa muốn các tông đồ tin vào Ngài, vì Ngài đang sống giữa các tông đồ và đồng hành với các ông.

Ngài đến giữa các tông đồ đang khi các ông đánh bắt cá. Ngài hiện diện với các ông trong một khung cảnh của cuộc sống thường ngày. Chúa Giêsu  phục sinh đang có mặt trong từng phút, từng giây của cuộc sống của các tông đồ. Và chính nhờ sự hiện diện của Chúa đem lại cho các ông nhiều điều thú vị, bất ngờ, cụ thể qua mẻ lưới đầy cá. Qủa thật, được gặp gỡ Chúa Giêsu phục sinh, các tông đồ có niềm vui trọn vẹn trong cuộc sống làm tông đồ cho Chúa.

Hôm nay, mỗi người Kitô hữu cũng tin vào sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Giống như các tông đồ bắt được cá nhờ nghe lời Chúa, thì ngày nay, nếu chúng ta biết vâng lời Chúa, biết thực thi Lời Chúa dạy, thì chúng ta cũng sẽ có được nhiều kết quả tốt đẹp, ngoài sức tưởng tượng.

Không chỉ thế mà Ngài còn luôn ân cần, chăm sóc và yêu thương mỗi người tín hữu chúng ta. Khi đã nhận được tình yêu ân cần của Chúa, mỗi người chúng ta cũng có bổn phận giúp đỡ và chia sẻ cho những anh chị em đang thiếu thốn ở xung quanh chúng ta. Như thế sống mầu nhiệm Phục sinh đòi hỏi chúng ta phải biết sống liên đới với tha nhân, và tích cực xây dựng sự an bình trong công lý và tình huynh đệ.

 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức được rằng, mỗi ngày trong cuộc sống của chúng con đều có sự đồng hành của Chúa, trong mọi biến cố vui buồn đều có Chúa bên cạnh nâng đỡ ủi an. Có Chúa là có niềm vui, và xin giúp cho chúng con biết đem niềm vui đó đến cho mọi người xung quanh chúng con mỗi ngày. Amen.

 

THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

PHÚC ÂM Mc 16,9-15

Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giê-su hiện ra trước tiên với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ. Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc. Nghe bà nói Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin.

Sau đó, Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê. Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này.

Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy. Người nói với các ông: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.

 

SUY NIỆM

Lời Chúa ngày hôm nay cho thấy một điều lạ đó là thái độ cứng tin nơi các tông đồ. Các ông không tin lời nói của bà Madalena, không tin lời tường thuật lại của hai môn đệ trên đường Emmau về việc Chúa đã sống lại. Thế mà khi Chúa hiện ra với các tông đồ thì Chúa lại đặt đức tin của các ngài  làm nền tảng cho đức tin của chúng ta.

Thánh Macco dạy cho chúng ta một bài học đó là: đức tin mà chúng ta đón nhận qua phép rửa là đức tin mà Chúa Giêsu đã ủy thác cho các tông đồ truyền lại cho chúng ta. Chúng ta phải gìn giữ và sống đức tin đó cho xứng đáng.

Trung thành với đức tin đó là chúng ta hiệp thông với Giáo Hội, trung thành với Giáo Hội là hiệp thông với nhau. Madalena, hai môn đệ Emmau được Chúa sai loan báo Tin mừng Phục sinh cho các tông đồ. Các Tín hữu được đón nhận đức tin từ Giáo Hội, thì chúng ta cũng phải là một sứ giả ra đi loan báo đức tin đó, chia sẽ đức tin đó cho mọi người chúng ta gặp gỡ.

Mỗi người chúng ta tùy theo chổ đứng và vai trò để lãnh nhận trách nhiệm. Trách nhiệm đối với bản thân, bởi vì không ai sống đức tin thay cho người khác được. Trách nhiệm đối với tha nhân, là qua cách sống đức tin của ta ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng và lôi kéo đức tin nơi người khác. Chính vì vậy, mỗi người hãy cố gắng sống chứng tá bằng chính cuộc sống của mình mỗi ngày, từ tư tưởng, lời nói và hành động để cho mọi người thấy được và gặp gỡ được Đức Kitô qua lối sống của chúng ta.

 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho chúng con trở thành tông đồ loan báo niềm vui phục sinh của Chúa cho anh chị em qua cách sống hàng ngày của chúng con. Amen.