HIỆP THÔNG ĐỂ ĐÓN NHẬN LÒNG THƯƠNG XÓT

CHÚA NHẬT II PHỤC SINH (2017)

HIỆP THÔNG ĐỂ ĐÓN NHẬN LÒNG THƯƠNG XÓT

Lm. Giuse Nguyễn

Bài giảng trong Thánh Lễ Truyền Dầu hôm thứ Năm Tuần Thánh 2017, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ xung quanh chủ đề: Sự thật, lòng thương xót và niềm vui. Ngài nói: Mong rằng đừng ai cố gắng tách biệt ba ân sủng này của Phúc âm: Sự thật –không thể thương lượng–, Lòng Thương xót –vô điều kiện dành cho tất cả những người tội lỗi–, và Niềm vui –vừa mang tính riêng tư vừa sẵn sàng chia sẻ với mọi người. Sự thật, Lòng Thương xót và Niềm vui: cả ba cùng đi với nhau”.

Từ năm 2000, Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã chọn Chúa Nhật II Phục Sinh là Chúa Nhật để kính lòng thương xót Chúa. Qua lời Chúa hôm nay, chúng ta càng nhận ra Sự thật – Lòng thương xót và – Niềm vui là 3 ân sủng của Phúc âm.

I.         PHỤNG VỤ LỜI CHÚA

1.       Bài Đọc I: Cv 2, 42-47

Tác giả sách Công vụ Tông đồ tường thuật lại nét đẹp của cộng đoàn Kitô hữu sơ khai. Những nét nổi bật của họ là: luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh và cầu nguyện không ngừng, không quan trọng vấn đề vật chất nên họ để tất cả làm của chung... Lối sống này trở nên lý tưởng cho nhiều người, nhiều cộng đoàn và nhiều quốc gia. Tuy nhiên lối sống này chỉ thực sự có hiệu quả thời các Tông đồ nhờ ánh sáng Phục Sinh; nghĩa là phải có niềm tin, sự linh thánh thì người ta mới hiệp thông, mới tin tưởng, mới dám để mọi sự làm của chung. Còn nếu muốn sống theo lối sống này mà không tin tưởng vào Đấng Phục Sinh, vào sự sống mới, vào những giá trị linh thánh, thì nó chỉ là cơ hội cho một số người lợi dụng để bốc lột người khác và thu gom cho bản thân mình.

Qua lối sống tốt đẹp của cộng đoàn kitô hữu sơ khai, chúng ta nhận thấy được sự hiệp thông chính là yếu tố để thực thi lòng thương xót. Sự hiệp thông đó dựa trên nền tảng của sự tin tưởng, của việc đem đến niềm vui cho nhau, và nhất là tất cả mọi người từ các Tông đồ cho đến các kitô hữu đều có niềm tin vào Đấng Phục Sinh.

2.       Tin Mừng: Ga 20,19-31

Trong nỗi sợ hãi, các Tông đồ quy tụ với nhau trong một căn phóng mà các cửa đều đóng kín. Dù vui hay buồn, vù đau khổ hay hạnh phúc, dù mạnh mẽ hay sợ hãi... các ông đều có nhau để chia sẻ với nhau. Chính trong không gian quen thuộc này, Đấng Phục Sinh đã hiện ra với các ông dù các cửa phòng đóng kín. Ngài ban bình an cho các ông. Ngài cho các ông xem thân xác Phục Sinh vẫn còn in hằn những vết tích như để các ông thấy rằng Ngài luôn chia sẻ những đau thương của kiếp người với các ông, nhất là trong lúc các ông đang sợ hãi này đây.

Tuy nhiên Tôma đã không cùng ở với anh em mình, nên ông đã không được chứng kiến giây phút ngập tràn hạnh phúc: Thầy đã sống lại. Quả thật, điều đó ngoài sức tưởng tượng của Tôma, nên dù anh em kể lại, ông cũng không tin. Thách thức đòi kiểm chứng những vết thương của Thầy như là một lời khẳng định của Tôma: Sức mấy có chuyện đó!

Câu chuyện tiếp diễn vào tám ngày sau, cũng là khi các ông ở chung với nhau trong một căn phòng, Đức Giêsu Phục Sinh lại hiện đến cũng cùng một cách thức như trước, nhưng lần này, rõ ràng như để khẳng định với Tôma: Thầy đã sống lại thật! Điểm then chốt của hai lần hiện ra này là giữa một cộng đoàn đang cầu nguyện.

Liên kết giữa bài Tin Mừng và bài đọc thứ nhất, chúng ta nhận ra một điều: khi người ta hiệp thông với nhau, thì họ sẽ đón nhận được Lòng Thương Xót Chúa với nhiều hình thức khác nhau.

II.     HIỆP THÔNG ĐỂ ĐÓN NHẬN LÒNG THƯƠNG XÓT

1.       Sức mạnh của sự hiệp thông

Cha ông ta đã có câu: “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”, “Lá lành đùm lá rách””, “Một cây làm chẳng lên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”...  Nhiều câu chuyện cũng được dùng để minh chứng cho tinh thần đoàn kết, trong đó có câu chuyện bó đũa mà chúng ta đã được biết từ nhỏ. Người cha có 4 đứa con, một hôm ông để bó đũa và một túi tiền trên bàn và nói ai bẻ gãy được bó đũa này sẽ được thưởng túi tiền. Bốn đứa con cố gắng hết sức nhưng không thể nào bẻ gãy được bó đũa. Người cha liền tháo sợi dây ra và bẻ gãy từng chiếc một. Bốn người con đều nói lấy từng chiếc mà bẻ thì có khó gì đâu. Chỉ đợi có vậy, người cha liền nói: “Đúng! Như thế là các con đều thấy rằng chia lẻ ra thì yếu, hợp lại thì mạnh. Vậy các con phải biết đoàn kết và đùm bọc lấy nhau, có như vậy thì mới có sức mạnh”.

Lời dạy của người cha trong câu truyện dân này như là một minh chứng cho lời dạy của Đức Giêsu hơn 2000 năm trước: “Ở đâu có hai ba người họp lại nhân Danh Thầy, thì có Thầy ở giữa họ” (Mt 18, 20). Lời nói này của Đức Giêsu đã được nhiều người áp dụng và có kết quả.

Năm 1571, khi Giáo hội Công giáo đứng trước sự tấn công của kẻ thù, Đức Giáo hoàng Piô V đã kêu gọi toàn thể Giáo hội cầu nguyện bằng tràng chuỗi Môi côi. Kết quả là dù lực lượng yếu hơn, nhưng đoàn quân Công giáo đã chiến thắng tại vịnh Lépante ngày 7-10-1571.

Nhớ lại trong Năm Thánh Lòng Thương Xót, Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đã có sáng kiến “24 giờ cho Chúa” đã được nhiều người Công giáo trên khắp thế giới hưởng ứng bằng việc thay phiên nhau Chầu Thánh Thể trong ngày 04/03/2016. Mùa Chay năm nay, Đức Thánh Cha Phanxicô lại mời gọi người Công giáo tiếp tục chương trình “24 giờ cho Chúa” bằng việc canh thức, sám hối với chủ đề: “Ta muốn lòng thương xót”( Mt 9, 13). Ngài nói: “Tôi mời gọi tất cả các cộng đoàn hãy sống trong niềm tin tưởng cuộc hẹn vào ngày 23 và 24-3 này để tái khám phá bí tích Hòa giải: “24 giờ cho Chúa”. Tôi cầu mong rằng năm nay, thời điểm hồng phúc ưu tiên này trong hành trình mùa chay cũng được sống tại bao nhiêu thánh đường để cảm nghiệm cuộc gặp gỡ vui tươi với Lòng Thương Xót của Chúa Cha, Đấng đón tiếp và tha thứ cho tất cả mọi người”. Chắc chắn nhờ việc tốt lành này mà nhiều người trong chúng ta đã cảm nhận được sự sốt sắng trong Mùa Chay năm nay.

Chính vì thế chúng ta càng xác quyết hơn sức mạnh của sự hiệp thông, của lời cầu nguyện tập thể. Vì như các Tông đồ ngày xưa, nhờ việc họ quây quần trong một căn phòng sau khi Thầy mình bị giết chết, mà họ đã được gặp gỡ Đấng Phục Sinh, được ơn bình an và sứ vụ của Ngài. Còn Tôma vì không hiệp thông với anh em mình nên đã không đón nhận được những ơn của ban của Đấng Phục Sinh; chỉ khi nào ông quay về hiệp thông với cộng đoàn, thì ông mới được đón nhận những ơn đó, nhưng sâu xa là ông đón nhận lòng thương xót của Chúa, vì thương xót nên Đấng Phục Sinh mới đối xử với ông như vậy.

2.       Cùng nhau cầu nguyện để đón nhận lòng thương xót

Dĩ nhiên Thiên Chúa là Đấng “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”, nhưng như những gì Lòng Thương Xót thể hiện, thì sức mạnh của một tập thể sẽ lớn hơn, và nhanh chóng chạm đến lòng thương xót hơn.

Khi dân chúng phạm tội kêu trách Môsê và Thiên Chúa trong sa mạc, Thiên Chúa đã cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người, nhưng khi dân van xin thì Thiên Chúa đã dạy họ ngước nhìn lên con rắn đồng để được cứu. Đó là sự sám hối của tập thể, của cộng đoàn. Hay như người bại liệt trong Tin mừng Lc 5, 17-26 đã được 4 người thòng từ mái nhà xuống trước mặt Đức Giêsu, và Ngài đã chữa lành cho anh ta nhờ lòng tin của họ.

Thánh lễ kính lòng thương xót Chúa trong năm Gia đình này một lần nữa nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của việc cùng nhau cầu nguyện. Vì thế, mỗi gia đình hãy tái lập lại giờ kinh hôm chung với nhau, vì chính lúc đó, lòng thương xót của Chúa đang mở rộng để chờ đợi thực hiện cho gia đình chúng ta những điều tốt đẹp nhất. Mỗi khi có những khó khăn, hãy xin cộng đoàn cầu nguyện cho chúng ta, chắc chắn sẽ có hiệu quả hơn nếu chúng ta cầu nguyện một mình. Khi gia đình có những vấn đề nan giải, hãy tìm đến với cộng đoàn để cùng nhau van xin lòng thương xót Chúa.

Thêm một kinh nghiệm của những nhà tu đức: để cho lời cầu nguyện của chúng ta tha thiết hơn, chân thành hơn thì hãy kết hợp nó với Bí tích Giải tội. Vì vậy, mỗi khi muốn cầu nguyện cho người khác, hãy đi xưng tội, vì lời cầu nguyện của người sạch tội thì hiệu nghiệm hơn.

Chúng ta vừa đón nhận Sự thật – Lòng thương xót và – Niềm vui từ lời Chúa. Sự thật đó là Đấng Phục Sinh hiện diện trong cộng đoàn. Lòng thương xót là việc Đấng Phục Sinh sẵn sàng đáp ứng đòi hỏi của Tôma để ông tin Chúa đã Phục Sinh khi ông biết quay về hiệp thông với anh em mình. Niềm vui chính là ơn bình an và sứ mạng mà Đấng Phục Sinh đã trao ban cho nhóm 12, từ đó lan tràn trên khắp thế giới.

Nhận ra được điều đó, chúng ta hãy biết hiệp thông với nhau để van xin lòng thương xót Chúa, cụ thể cho các gia đình đang gặp khó khăn thử thách, nhất là những gia đình đang có nguy cơ đổ vỡ; cho các bạn trẻ chuẩn bị bước vào đời sống hôn nhân biết quý trọng những giá trị linh thánh mà Đấng Phục Sinh đã trao ban cho con người bởi lòng thương xót của Ngài.

Lạy Chúa, xin thương xót chúng con và gia đình chúng con.